BBT

BBT

Thứ ba, 17 Tháng 4 2018 09:57

Người tu làm chủ cái gì?

Có người sẽ hỏi: “Người tu hành chứng đạo, làm chủ sanh, già, bệnh chết, cớ sao còn bị phiền não, bị già, bệnh chết, và bị tai nạn?”. Thưa quý vị, ở đây chúng tôi nói bậc tu hành chứng đạo chỉ làm chủ sanh, già, bệnh, chết, chớ không làm chủ cái thân giả tạo, vô thường, duyên hợp. Do đó, làm chủ sanh, già, bệnh, chết ở phần thứ nhất là làm chủ tâm, tâm bất động trước cảnh sanh, già, bệnh, chết; phần thứ hai là làm chủ những trạng thái sanh, già, bệnh, chết xảy đến cho thân, tức là trực tiếp tịnh chỉ các trạng thái đau khổ của sanh, già, bệnh, chết. Ta không thể ngăn chặn sanh, già, bệnh, chết, hoặc tai nạn không xảy đến với thân này, vì thân này là thân nhân quả nên những điều thiện ác mà ta đã tạo ra từ trước thì ta phải nhận lấy hậu quả mà thôi.

Thứ năm, 12 Tháng 4 2018 09:31

Đạo Đức Nhân Quả - Tập 1

Thiên Đàng, Cực Lạc hay Niết Bàn không phải ở trong các tôn giáo mà ở nơi tâm hồn con người có đạo đứcChỉ có một loại đạo đức, đó là đạo đức không làm khổ mình khổ người, không làm khổ mình khổ người tức là Thiên Đàng, Cực Lạc, Niết Bàn. Đạo đức không làm khổ mình, khổ người tức là đạo đức nhân quả. Nói đến đạo đức tức là nói đến hành động thân, miệng, ý của chúng ta. Bởi vì tất cả đạo đức đều xuất phát từ nơi ba chỗ này. Có đạo đức hay không có đạo đức là do ba chỗ này. Ba chỗ này là đường đi của nhân quả, nói đến nhân quả tức là nói đến thiện và ác. Ác là làm khổ mình khổ người, thiện là không làm khổ mình khổ người. Do đó nó mới có cái tên đạo đức nhân quả tức là đạo đức không làm khổ mình, khổ người...

HỏiBố thí người nghèo như thế nào cho đúng chánh pháp? Đáp: Đạo Phật xây dựng giáo lý của mình trên nền tảng Đạo Đức Nhân Quả, vì thế bố thí hay cúng dường phải cho đúng đối tượng, nghèo mà không gian tham trộm cắp; nghèo mà hiền lành không hung dữ; nghèo mà trong sạch có đạo đức; nghèo mà biết an phận thủ thường. Cúng dường cũng vậy, đối với bậc tu hành phải có giới đức, phải nghiêm trì giới luật, phải tu hành đúng chánh pháp, phải là những bậc giải thoát, chứng quả A La Hán, phải là những bậc chân tu, bậc Thánh hiền.

Chủ nhật, 08 Tháng 4 2018 09:54

Ái kiết sử

Con có duyên với Phật pháp, nhưng tánh con yếu đuối không thể vượt qua bức tường nhân quả, vì thế con nên tu trong chiếc áo của người cư sĩ: 1-  Tu tập xả ly năm triền cái bằng đức nhẫn nhục, tùy thuận và bằng lòng. 2-  Luôn luôn trau dồi thân tâm trong mọi hành động thân, khẩu, ý bằng “Tứ Vô Lượng Tâm”: Đức hạnh Từ, Bi, Hỷ, Xả. 3-   Dứt bỏ 10 điều ác và cố tăng trưởng 10 điều lành. 4-  Cần phải thông hiểu và nghiên cứu tường tận đạo đức nhân bản - nhân quả không làm khổ mình, khổ người. 5-  Hằng ngày phải nhớ dùng pháp hướng tâm như lý tác ý: “Tâm như đất, tham, sân, si phải đoạn diệt sạch”Người cư sĩ cần tu năm pháp môn này, thân tâm được an vui và hạnh phúc trong cuộc sống, chẳng có đối tượng, hoàn cảnh, sự việc nào làm dao động tâm được...

Thứ sáu, 06 Tháng 4 2018 08:28

Trạng thái tâm bất động - (Hải Tâm)

Tâm ly dục ly ác pháp là tâm bất động, tâm bất động là tâm không phóng dật (chạy theo trần cảnh), tự nó quay vào trong thân nó không cần phải tập trung tu tập gì hết, mỗi động dụng của thân nó đều biết rõ. Tâm quay vô lúc nào cũng thanh thản, nhẹ nhàng, hỷ lạc. Vì không phóng ra nên lúc nào tự nó cũng quay vào trong nên mọi hoạt động trong thân nó đều biết rõ, nhưng lại bên ngoài nó chẳng nghĩ gì hết, âm thanh sắc tướng bên ngoài nó không có nghĩa gì cả. Khi tiếp duyên nhiều con muốn tâm quay vô thì phải tu tập Tứ Chánh Cần, ngăn ngừa ác pháp không cho sanh, đoạn dứt các ác pháp, dùng pháp hướng và Định Vô Lậu xả tâm nhanh chóng.

Suy nghĩ như người phương Tây không đúng con ạ! Người già cần phải nghỉ ngơi, không nên suy nghĩ nhiều. Muốn không suy nghĩ nhiều thì phải có phương pháp ngăn và diệt những niệm quá khứ và tương lai. Người già thường ở không, nên đầu óc hay suy nghĩ nhiều về hồi ức những chuyện đã qua, rồi lo buồn, sầu khổ, nuối tiếc và lo lắng tuổi già yếu không làm được những gì. 2-  Con hiểu TÂM BẤT ĐỘNG là tâm như gốc cây, như cục đất, có nghĩa là tâm không khởi nghĩ một niệm nào. Đó là con đã hiểu sai. TÂM BẤT ĐỘNG có nghĩa là các ác pháp không làm cho tâm tức giận, phiền não, buồn thương, sợ hãi, v.v.. Cho nên, khi thấy người ăn mày nghèo khổ con vẫn nghĩ ngợi giúp người bất hạnh, ...

Mặc dù con tu hành chưa chứng đạo, nhưng con giúp ai vui và chính lòng con cũng vui thì đó là tình thương đa hướng, chỉ một hướng là con vui mà người khác khổ hoặc người khác vui mà con khổ. Cho nên trong đời người sinh ra là có sẵn tình thương nhất hướng và đa hướng chứ không phải tu xong mới có đa hướng, nếu đợi tu xong mới có tình thương đa hướng thì tình thương đa hướng không phải là của con người. Những gì đức Phật dạy chúng ta trong đời sống con người đều đã có sẵn chứ không phải đợi tu xong rồi mới có. Chân lí của con người là những gì của con người đã có sẵn, còn những gì chưa có mà mới tạo ra chân lí đâu được gọi là chân lí của loài người. Vì thương đa hướng nên không làm khổ mình khổ người, ...

Thứ năm, 22 Tháng 3 2018 21:12

Tự khoe mình chứng đạo (7/10/2009)

Kính thưa quý vị! Thời nào cũng vậy, luôn luôn có những người hay vọng ngữ thường tự khoe mình chứng đạo. Nhưng muốn chứng đạo đâu phải dễ, người nào muốn chứng đạo đều phải đi vào cửa giới luật. Nếu giới luật sống không đúng dù chỉ là một giới luật nhỏ nhặt thôi thì họ cũng không chứng đạo. Cho nên, chỉ cần xem giới luật và quá trình tu tập của họ phải 5 năm hay 10 năm sống độc cư trong thất, không tiếp duyên với bất cứ người nào thì mới tin họ chứng đạo. Xét trong giới luật Phật, thấy người nào còn vi phạm giới và chưa có thời gian công phu tu tập thì biết ngay đó là chưa chứng đạo. Người nào hay nói về tiền kiếp của mình, của người này, của người kia, họ không phải là người chứng đạo, họ là MA trong đạo Phật, ... 

Thứ ba, 20 Tháng 3 2018 08:31

Phật giáo lấy giới luật làm đầu

Đạo Phật thấu suốt được lý nhân quả, nên tất cả giáo pháp của mình đều được xây dựng trên nền tảng thiện pháp (Sơ thiện, trung thiện và hậu thiện). Giới luật của Phật gồm có: Giới bổn, giới đức, giới hạnh, giới tuệ và giới hành. Nói đến giới, tức là nói đến thiện, nói đến thiện tức là nói đến sự an vui, thanh thản của tâm hồn, mà đã an vui thanh thản của tâm hồn là giải thoát khổ cuộc đời. Muốn được an vui, thanh thản của cuộc đời, không gì hơn là phải sống đúng giới luật. Nhờ giới luật mà tâm mới ly được ác pháp và lòng ham muốn của mình. Tâm ly được ác pháp và lòng ham muốn thì tâm trong sạch và thanh tịnh. Do tâm trong sạch và thanh tịnh, tức là Thiền định. Vì thế, đức Phật dạy: “Giới sanh định”

Chủ nhật, 18 Tháng 3 2018 08:25

Tên gọi các pháp môn

Tứ Chánh Cần là pháp môn giải quyết tâm con người thoát khổ đệ nhất, nên người tu sĩ phải chuyên cần siêng năng tu tập từng giây, từng phút, từng giờ không được dễ dãi, lơ đễnh. Tứ là bốn. Chánh cần là siêng năng, cần mẫn chân chánh. Tứ Chánh Cần là bốn pháp môn chân chánh cần phải tu tập siêng năng không được biếng trễ. Vì thế gọi là Tứ Chánh Cần. Tứ Niệm Xứ là gì? Tứ là bốn. Niệm là nhớ, là suy tư, là pháp. Xứ là nơi, chốn, chỗ. Tứ niệm xứ là bốn chỗ đặt pháp môn tu tập, trau dồi làm cho bốn chỗ đó thanh tịnh, trở thành giải thoát, không còn ô nhiễm các pháp thế gian, nên có tên gọi là “Tứ Niệm Xứ”. Tứ Thánh Định là gì? Tứ là bốn. Thánh là bậc trong sạch, thanh tịnh không còn nhiễm ô thế tục, dính mắc dục lạc thế gian. 

Trang5 của57