BBT

BBT

Cái mục đích Thầy muốn gợi cho mấy con thấy đó là nhân quả là một sự thật, nghĩa là vào đầu thì nghe nói hai chữ nhân quả thì nó mênh mông nó nhiều lắm, nhân quả của vũ trụ, rồi nhân quả của cây cỏ, rồi nhân quả của thời tiết, rồi nhân quả cua con người. Cho nên nhân quả nó chi phối toàn bộ sự sống ở trên hành tinh này.  Chúng ta muốn nói nhân quả là phải nói sự thật vì đạo Phật là chân lý, là sự thật. Vì vậy mà chúng ta đi vào nhân quả thì cái gì cụ thể nhất để mà chúng ta nói rõ ra nhân quả, cho nên đầu tiên chúng ta phải nhìn thấy nhân quả thảo mộc và làm sao chúng ta nói nhân quả mà người ta thấy như thật chứ không được nói trừu tượng, đó là hiểu được nhân quả.

Thứ tư, 26 Tháng 9 2018 08:59

Tỉnh thức và tĩnh giác

Tỉnh thức mới có ý tứ được các thân hành niệm; tĩnh giác trong đó tỉnh thức và giác ngộ được chánh niệm. Người mới tỉnh thức còn tham, sân, si. Người tỉnh ngộ là hết tham, sân, si. Tỉnh thức chánh niệm chỉ mới gom tâm vào tất cả hành động ngoại của thân. Tĩnh giác chánh niệm là tỉnh thức ba hành động thân, khẩu và ý nên ngộ được lý chánh pháp giải thoát của Phật. Nên phải hiểu tỉnh thức chỉ là mới bắt đầu tu tập. Tĩnh giác phải hiểu là đã có phần ly dục ly ác pháp khắc phục được tham ưu ở đời, tuy chưa hoàn toàn đoạn dứt lậu hoặc nhưng tâm hồn người này có thanh thản, an lạc hơn nhiều.

Thứ sáu, 14 Tháng 9 2018 11:08

Tác hại của việc đốt vàng mã

Đốt vàng mã, giáo lý Đạo Phật không có dạy điều này, cho đến việc cúng bái, tế lễ Đức Phật còn dạy điều này không có phước báo lợi lạc bằng giữ gìn năm giới: (không sát sanh, không trộm cắp, không tà dâm, không vọng ngữ, không uống rượu). Bài kinh “Thập nhị nhân duyên” Đức Phật đã xác định không có linh hồn khi người đã chết. Nếu không có linh hồn thì đốt vàng mã cho ai sử dụng đây? Người thắp tâm hương (giới hương, định hương, tuệ hương, giải thoát tri kiến hương) có lợi ích cụ thể thiết thực hơn là người thắp hương bột vỏ cây. Người bỏ tiền ra in kinh sách dạy đạo đức không làm khổ mình khổ người ấn tống bố thí cho người khác, đó là sự lợi ích lớn cho người còn sống và người đã chết có lợi ích gì chăng?

Trong kiếp này cháu gặp nhiều điều không may mắn, cuộc sống hiện tại có nhiều điều bất an, đó là do kiếp trước cháu gieo duyên chẳng lành mà tạo thành quả cho đời nay, do đó khi sanh ra làm người cháu phải gặp nhiều hoàn cảnh và những đối tượng không như ý, để trả quả khiến cho cháu cuộc đời lỡ dở và nhiều khổ đau. Cháu nên hiểu và chấp nhận mình là một người đang thiếu nợ, mà đã chấp nhận mình là một người thiếu nợ thì phải chấp nhận trả nợ, chấp nhận trả nợ thì phải vui lòng mà trả nợ, có vui lòng trả nợ thì nợ mới dứt, còn nếu cháu không vui mà trả nợ thì làm sao nợ dứt được phải không cháu? Trả nợ mà không vui tức là vừa trả mà cũng vừa vay, cháu có nhận ra điều này không? 

Thứ bảy, 25 Tháng 8 2018 17:45

Mục Liên Thanh Đề

Như chúng ta đã biết, đức Phật đã từng dạy chúng ta: “Các con tự thắp đuốc lên mà đi”. Giáo pháp của Ngài được xây dựng trên nền tảng “Đạo đức nhân quả”, vì xây dựng tôn giáo của mình trên một nền đạo đức công lý, công bằng và bình đẳng cho mọi người như vậy, nên

chẳng có ai cứu độ cho mình được, chỉ có sức tự lực và trí tuệ của mình mới cứu mình thoát ra cảnh đau khổ của kiếp làm người đang bị luân lưu trong vòng nhân quả luân hồi. Theo luật nhân quả, ai làm ác phải chịu quả khổ, không ai cứu khổ cho kẻ làm ác được, cho nên việc cứu độ bà Thanh Đề trong kinh Vu Lan Bồn bằng cách cúng dường tứ sự cho chư Thánh Tăng và Đức Phật là một việc làm phi nhân quả, phi đạo đức.
Thứ năm, 16 Tháng 8 2018 17:05

Hiếu Đạo (Cư sĩ C.K)

Hỏi: Kính trình Thầy! Ở nhà không phải là môi trường tu tập, chỉ có thể ráng giữ gìn giới luật. Chánh Kiến mong cô Trang đồng ý cho Chánh Kiến vào nhập thất . Trường hợp không được cô Trang cho vào tu viện, Chánh Kiến buộc phải tìm nơi khác nhập thất để tiếp tục tu tập trở lại, nhưng không được Thầy kế bên kịp thời giúp phá giải những chỗ tu sai. Khi được quay trở lại Tu viện sẽ tu tập cho đến rốt ráo. Đáp: Hiếu là pháp hàng đầu trong các pháp tu, chính Thầy đã sống gần bên mẹ mà tu chứng đạo chớ có ở núi rừng hay tu viện nào. Trong khi cha mẹ già lại quá cô đơn lại bỏ đi như vậy là hiếu tại chỗ nào? Đừng nên sống tưởng mà nhìn lại thực tế hơn, sống không làm khổ mình khổ người là tu tập đạo giải thoát.

Thứ tư, 11 Tháng 7 2018 14:37

Tu có đối tượng theo đặc tướng

Hỏi: Kính thưa Thầy, chúng con tu Định vô lậu diệt trừ phiền não tham sân si, khi có đối tượng, khi không có đối tượng thì chúng con quán xét tư duy buông xả. Nhưng đối tượng có hoài chúng con làm cách nào để xả? Đáp: Người tu hành phải tùy theo đặc tướng của mình mà tu tập. Người có đặc tướng dũng mãnh thì ngay liền các đối tượng buông xả và cầu mong có nhiều đối tượng để buông xả nữa, qua sự tu tập thấm nhuần của Định vô lậu. Người có đặc tướng yếu kém thì nên tìm nơi ít có đối tượng tu tập, đến chừng nào thấm nhuần Định vô lậu thì sống tìm các đối tượng để tu tập tiếp. Có biết và tu tập như vậy thì mới dễ dàng, mới có tiến bộ.

Thứ hai, 02 Tháng 7 2018 09:44

Con cái là nhờ đức cha mẹ

Hỏi: Theo tục lệ Ông Bà nói: “Con cái là nhờ đức của cha mẹ”. Như cha mẹ hiền đức thì con cái cũng nhờ đó ăn theo phải không thưa Thầy? Đáp: Câu nói này rất đúng, vì có nhân quả thiện mới sanh vào nhà hiền đức, nhờ gương hạnh hiền đức của ông bà cha mẹ, nên con cái cũng trở thành hiền đức, nhờ hành động hiền đức của nó, mà nó hưởng được phước. Nếu hành động nó làm ác hiện thời, khi nó thọ hết phước của đời trước đã gieo (vào nhà hiền đức) thì nó phải thọ lấy tai ương của hành động hiện tại, chớ không phải phước đức của ông bà cha mẹ mà nó hưởng được, … Nó chỉ hưởng được ảnh hưởng tốt của ông bà cha mẹ mà thôi, còn nó được chia gia tài của cải hoặc làm ăn khá giả đều do phước đời trước của nó, nên mới sanh vào nhà giàu có và hiền đức.

Chủ nhật, 24 Tháng 6 2018 08:08

Tôn giáo và khoa học

Khoa học vật chất có một bước tiến triển khá xa để phục vụ đời sống con người, nhưng vì khoa học không chịu nhận thức đạo đức nhân quả là một đạo luật công bằng và công lý, vì thế khi phát minh ra một vật dụng gì để phục vụ con người thì lại quên hành động đạo đức nhân quả, do đó khi áp dụng khoa học vào sản xuất thành phẩm để nâng cao đời sống của con người thì thải ra một chất độc làm cho môi trường sống chung của con người bị ô nhiễm. Do môi trường sống chung bị ô nhiễm nên thời tiết không ôn hòa, khí hậu bất thường, thường xảy ra thiên tai bão lụt liên miên và đủ mọi loại bệnh tật. Khoa học mà không có đạo đức là khoa học giết người, giết người một cách kinh khủng, vì khoa học làm đảo lộn môi trường sống, làm đảo lộn tâm lý con người, biến con người thành ác thú... 

Nếu con người chúng ta mà sống thiện, thì loài vật sanh ra là loài vật hiền hòa, không bao giờ sanh ra loài hung dữ ăn thịt nhau. Các con thấy con bò, con trâu có ăn thịt nhau đâu, nhưng vẫn ăn cỏ. Bởi vì có những con vật hiền lành, nhưng vẫn có những con vật xé con này, giết con kia ăn. Đó là do ai mà ra những con vật này? - Từ môi trường, mà môi trường có từ trường ác và từ trường thiện. Mà từ trường ác, từ trường thiện này từ đâu lưu xuất ra? Nếu con người chúng ta mà luôn luôn hành động ác thì từ trường ác này càng tăng lên nhiều thì loài động vật ác càng sinh phát nhiều. Sự chết chóc đau thương trên hành tinh này rất là lớn. Cho nên sự tu tập của chúng ta trở về với đạo đức nhân bản - nhân quả, sống không làm khổ mình khổ người, khổ chúng sanh là sẽ đem lại hạnh phúc cho loài người vô cùng. 

Trang4 của58