Tìm kiếm

Nhận tin bài qua email

Thứ tư, 16 Tháng 8 2017 08:34

Các pháp vô thường - (Nguyên Thanh)

Các pháp đều do các nhân duyên mà sinh và do có các duyên mà diệt. Chỉ các nhân duyên đến hay đi, nào có mặt sự sinh diệt của các ngã tướng ấy. Thực pháp thì cũng vô sinh vì nó vô ngã tướng. Nếu hiểu rõ hết thảy các pháp đều là vô thường thì liền ngay đó sẽ thấy cái bất động tâm của chính mình, do biết cái bất động tâm nên không còn sự giận hờn, ích kỷ, nhỏ mọn, tranh hơn tranh thua nữa, phải không các bạn ?! Do liễu ngộ các pháp vô thường mà chúng ta lìa xa hết tham, sân, si, mạn, nghi, lìa xa mọi nhân khổ đau, tự thân được hạnh phúc, giải thoát ngay trong hiện tại. Do liễu ngộ các pháp vô thường màphát khởi tâm đại từ bi, thương người, thương mình, có thái độ vô chấp, dễ dàng thể hiện sự đoàn kết, thống nhất các dị biệt (sự sai khác).

Đăng trong Bài làm

Mà đạo Phật triển khai tri kiến của chúng ta làm cho chúng ta hiểu biết một cách rộng rãi, làm cho chúng ta giải thoát. Cho nên, trong con đường tu tập của đạo Phật là con đường trí tuệ. Thầy từng nhắc là phải triển khai tri kiến. Mà muốn triển khai tri kiến đó, chúng ta thường có những tâm niệm, tâm niệm thiện có, tâm niệm ác có. Chúng ta triển khai để tìm hiểu cái thiện này nó đem lại lợi ích cho mình, cho người hay hoặc là chỉ có cho một mình mình hay chỉ cho một mình người khác. Cái thiện của đạo Phật là làm thế nào cho chúng ta sống đạo đức không làm khổ mình khổ người. Còn nếu còn làm khổ người khác, khổ mình là không phải thiện của đạo Phật. Cho nên cần phải học Chánh kiến...

Đăng trong Chép lời Thầy

Người tu tập tâm bất động có đầy đủ ý chí và nghị lực nên không có cảm thọ nào làm cho họ đầu hàng. Người tu tâm bất động đẩy tất cả cảm thọ trên thân và tâm một cách anh dũng. Vì thế, họ làm chủ được bệnh tật. Do làm chủ được bệnh tật nên họ làm chủ được sinh, già và chết rất dễ dàng. Cho nên người nhát gan không dám tu tập tâm bất động. Vì vậy mà người khôn sống với nó, người dại dột thì buông bỏ nó. Tu mà còn sợ đau, sợ chết mà tu tập cái gì? Chân lý giải thoát của Phật giáo sờ sờ trước mắt mà không giữ gìn bảo vệ nó thì còn tu tập cái gì nữa?

Đăng trong Tâm thư

Kính thưa quý vị! Thầy xin gửi lời thân thương đến thăm và chúc quý vị dồi dào sức khỏe. Mong rằng quý vị luôn nhớ mãi những lời Thầy dặn bảo: “Chỉ có tâm thanh thản, an lạc và vô sự trước mọi nghịch cảnh, đó là cứu cánh, là giải thoát, là đạo đức thương mình thương người”. Đạo Phật chỉ có tâm bất động, không phóng dật theo các ác pháp và chấm dứt chạy theo lòng ham muốn của mình. Người hiểu biết và thâm nhập đạo Phật như vậy thì đâu có gì tu tập nhiều; thì đâu có gì tu tập khó khăn, mệt nhọc; thì đâu có pháp gì làm chướng ngại thân tâm họ được. Do đó sự chứng đạo dễ dàng như trở bàn tay. Có phải vậy không thưa quý Phật tử? Vì thế trong thời đức Phật người ta chỉ nghe Phật thuyết pháp xong liền chứng đạo, điều đó là một sự thật, ...

Đăng trong Vấn đạo

Thời gian còn lại cuộc đời con quá ít, phải nhớ tác ý giữ tâm thanh thản, an lạc và vô sự. Phải biết cảm thọ dù có đau khổ cách mấy cũng là vô thường, cho nên con đừng sợ hãi mà cố giữ tâm bất động để tâm hồn được thanh thản, an vui. Bệnh tật khổ đau là một việc mà trên đời này không ai tránh khỏi. Vậy có gì mà các con phải dao động tâm? Khi những cơn bệnh ngặt nghèo, nhớ các pháp con đã tu tập thì pháp Như lý tác ý là trên hết. Vì thế con cứ ôm pháp này tác ý, thì tâm sẽ bất động. Tâm sẽ bất động thì sẽ tương ưng với Phật và với Thầy. Khi con bỏ xác thân là con ở bên Phật, bên Thầy. Phải ráng lên con nhé! Đừng để tâm giao động là không ích lợi gì cho con.

Đăng trong Tâm thư
Thứ năm, 01 Tháng 6 2017 06:43

Mê tín, lạc hậu - (Liễu Đức)

Sanh tử là một luật vô thường của nhân quả, chứ đâu phải do không cúng tế mà bệnh chết. Từ xưa đến giờ có nhà nào đến chùa cúng tế mà không có người bệnh chết đâu? Bởi vậy, con người thật yếu đuối, luôn dựa vào tha lực, nhưng tha lực có giúp được gì cho chúng ta đâu? Nếu cúng tế, yểm bùa mà không có người bệnh chết thì cũng nên làm. Cúng tế, yểm bùa rồi cũng có người chết, đó là người trong nhà con lập trường không vững, không thấu hiểu được luật nhân quả. Vậy hiện giờ con nên giữ tâm bất động để mặc họ, đến khi nào có xảy ra một điều gì thì con lấy đó mà chỉ cho họ rõ: Cúng tế cũng không thoát khỏi sanh tử và tật bệnh.

Đăng trong Tâm thư

Cho nên, biết bao nhiêu người theo Thầy tu tập họ đã chứng đạo, các con đã biết chưa? Người ta chửi mình, nói lời nặng nhẹ, oan ức, mà chúng ta thản nhiên tâm bất động là chứng đạo các con có biết không? Tu tập như vậy nhẹ nhàng có ức chế tâm chổ nào không? Tâm không giận hờn, thương ghét ai hết, lúc nào cũng thanh thản, an lạc và vô sự thì đó là chứng đạo chứ đâu phải ngồi kiết già một, hai giờ là chứng đạo sao? Thiền của đạo Phật là chổ tâm bất động chớ không phải tâm không niệm. Có niệm nhưng tâm có giận hờn phiền não đâu? Tâm mà không niệm cũng giống như là cây đá, có lợi ích gì cho các con? Tu hành mà không biết cũng phí một đời tu tập.

Đăng trong Tâm thư

Sanh ra làm người có bốn cái khổ mà ai cũng khắc khoải trong lòng, làm sao để thoát 4 nổi khổ này? Đức Phật ra đời chỉ dạy cho chúng ta là quét sạch nó, nhưng chúng ta còn ngu si lắm, không dám buông bỏ ngũ triền cái, không dám đoạn dứt thất kiết sử nên loanh quanh luẩn quẩn trong vòng thương ghét, giận hờn và khổ đau để rồi hết một kiếp người mà không thoát khỏi nanh vuốt của bọn quỷ vô thường sanh, già, bệnh, chết này. Nếu không có thanh gươm thư hùng kiếm Như lý tác ý thì làm sao diệt được. Hiện giờ các con còn mạnh tay khỏe chân mà không ra sức mài thanh gươm này cho sắc bén thì đến khi lâm trận các con sẽ là người chiến bại.

Đăng trong Tâm thư
Chủ nhật, 20 Tháng 11 2016 19:27

Chuyển nhân quả - Liễu Pháp (26/10/2001)

Nếu theo đạo Phật thì phải từ trên nhân quả đó mà tu, tu như vậy mới thấy sự giải thoát chân thật. Nếu trên cuộc đời ta càng gặp nhiều khổ đau thì ta càng tu nhiều, càng xả tâm nhiều, càng an vui trong cái khổ đau đó. Đó là ta đã vượt lên trên nhân quả đau khổ thì ta sẽ hết đau khổ. Pháp hướng tâm của Phật có linh nghiệm với người giữ gìn giới luật nghiêm trì, sống đời sống phải thanh tịnh, tâm phải hết tham, sân, si, do đó mà pháp hướng tâm mới chuyển đổi được nhân quả. Đừng hiểu nghĩa chuyển nhân quả là chuyển hoàn cảnh thì sai. Hoàn cảnh như thế nào thì chúng ta sống như thế nấy, nhưng tâm ta bất động trước mọi hoàn cảnh vui cũng vậy, buồn cũng vậy. Đó là chuyển nhân quả.

Đăng trong Tâm thư
Thứ ba, 20 Tháng 9 2016 17:08

Chiến thắng chính mình - Liễu Ngọc

Theo bản thời khóa tu tập con ghi lại giờ giấc tu tập, nếu cố gắng giữ theo thời khóa này tu tập luôn luôn ôm pháp, giữ pháp nhớ phải nhiệt tâm xả và ly ác pháp và tâm đời. Chừng nào tâm như cục đất thời mới xong, cố gắng lên con ạ: “Chiến thắng ngàn quân địch không bằng chiến thắng tâm mình”. Điều con nên chú ý: Lúc nào, thời nào luôn luôn phải nhớ pháp hướng tâm: “Tâm ly dục ly ác pháp”“Tâm phải từ bỏ lòng ham muốn và ác pháp”“Tâm phải đoạn diệt lòng ham muốn và ác pháp”“Tâm phải như cục đất, không còn được giận hờn, phiền não và ham muốn”“Tâm phải rộng như đất trời”; Con hãy cố gắng tu hành “diệt ngã, xả tâm, ly dục ly ác pháp cho rốt ráo”

Đăng trong Tâm thư
Bắt đầu<<12345678910>>Cuối
Trang1 của11