Tìm kiếm

Nhận tin bài qua email

Chủ nhật, 11 Tháng 6 2017 06:06

Mục đích tu hành - (Liễu Pháp)

Phật pháp nhiệm mầu cứu nguy cho mọi người, nhưng các con phải tự lực buông xả bằng cách biết nhân quả, biết các pháp vô thường không thật có, biết không ai phù hộ mình bằng chính mình, mình phải vượt lên. Phải không con? Tu hành cũng chỉ vượt qua các nghiệp khổ của cuộc sống, để đem lại an vui cho mình, cho người, tức là thoát khổ, chứ không phải tu để thành Tiên, để thành Phật, tu hành có mục đích trở thành người có đạo đức không làm khổ mình, khổ người, dù cho bất cứ một ác pháp nào cũng không tác động được vào thân tâm khiến cho cuộc sống được thanh thản, an lạc và vô sự. Bởi sự tu hành như vậy chỉ có sự tự lực và pháp hướng tâm mới giúp mình tu hành tốt con ạ!

Đăng trong Tâm thư
Thứ năm, 01 Tháng 6 2017 06:43

Mê tín, lạc hậu - (Liễu Đức)

Sanh tử là một luật vô thường của nhân quả, chứ đâu phải do không cúng tế mà bệnh chết. Từ xưa đến giờ có nhà nào đến chùa cúng tế mà không có người bệnh chết đâu? Bởi vậy, con người thật yếu đuối, luôn dựa vào tha lực, nhưng tha lực có giúp được gì cho chúng ta đâu? Nếu cúng tế, yểm bùa mà không có người bệnh chết thì cũng nên làm. Cúng tế, yểm bùa rồi cũng có người chết, đó là người trong nhà con lập trường không vững, không thấu hiểu được luật nhân quả. Vậy hiện giờ con nên giữ tâm bất động để mặc họ, đến khi nào có xảy ra một điều gì thì con lấy đó mà chỉ cho họ rõ: Cúng tế cũng không thoát khỏi sanh tử và tật bệnh.

Đăng trong Tâm thư
Thứ hai, 22 Tháng 5 2017 13:35

Trả nợ nhân quả - (Từ Đức)

À thì như vậy thì bây giờ mình đem hết cái sự hướng dẫn nó rồi, tức là mình phải thấy được cái nghiệp của nó. Như vậy là mình cũng rầy, cũng khuyên, cũng dạy chứ không nên bỏ, nhưng mà nó có làm hay không làm thì đừng nên bận tâm. Trách nhiệm của mình có rầy, có dạy, có khuyên lơn. Bây giờ đi chơi, mình cũng nói, rầy nó vậy thôi, nhưng mà đừng có để cái tâm của mình khổ tâm đối với nó, phải không? Vì nó lên nó đòi nợ mình đó. Mình thiếu nợ nó, nó đòi mình đủ cách. Cho nên, đừng có bỏ mặc vì bỏ mặc thì tội nó, nhưng mà phải nhắc nhở nó, dù nó bớt đi một ngày nó không đi chơi hoặc nó không bỏ đi một ngày đi nữa cũng là mình thấy mình làm tròn bổn phận rồi. Nhưng mà cái nên, cái hư là do cái nghiệp của nó, chứ mình đâu có muốn nó hư.

Đăng trong Vấn đạo
Thứ sáu, 12 Tháng 5 2017 07:36

Bình an trong giới luật

HỏiKhi Thầy tu ở thất, bom đạn tơi bời Thầy không bị làm sao, lý do gì xin Thầy cho con biết? Đáp: Xung quanh thất Thầy, quân Giải phóng đào hầm trú ở dưới, quân Chính phủ tấn công vô, 2 bên bắn nhau tơi bời. Tôn và vách ở chòi Thầy lủng lỗ như ném cát. Thầy và ông Phật cùng ngồi dưới đất không ai bị làm sao cả. Thầy che Phật, Phật che Thầy. Thật ra lúc đó Thầy an trú trong hơi thở, giai đoạn này Thầy mới an trú trong hơi thở mà tác dụng khủng khiếp như vậy. Khi quân Giải phóng rút lui, quân Chính phủ tràn vô thất Thầy nói: Sao Thầy không xuốn hầm mà ngồi đó, lỡ đạn bắn chết sao? Hết tốp này đến tốp khác vào thất Thầy rồi lại đi ra cung kính, họ không bắt Thầy.

Đăng trong Vấn đạo

Phàm một vật gì có sắc tướng là phải chịu sự hoại diệt, sự vô thường, do đó mới có nhiều sự ưu bi khổ não. Nhưng có sắc tướng là phải có không gian và khi có không gian thì phải có một quá trình thời gian, mà đã có một quá trình thời gian thì thời gian phải bị chia cắt thành quá khứ, vị lai và hiện tại. Vì thế, chúng ta phải biết thời gian đã bị chia cắt bởi không gian, có không gian thì phải có thời gian, có thời gian thì phải bị không gian chia cắt. Có sự chia cắt thời gian không gian phải có khi thành khi hoại, do đó vạn vật phải vô thường. Bởi sự nhận xét về thời gian hiện tại mà hiện tại chúng ta có thân, mà đã có thân tức là có không gian mà đã có không gian thì không gian là quả mà đã có quả tức là phải có nhân,...

Đăng trong Vấn đạo

Cuộc đời chỉ là một giấc mộng hãi hùng, có gì là danh, có gì là lợi? Đến với cuộc đời, vì lợi ích cho mọi người, chúng ta hãy làm những gì cho đời, chứ không phải làm những gì cho đời để lưu danh thiên cổ. Chúng ta đến với cuộc đời với đôi bàn tay trắng, khi trở về lòng đất, những gì chúng ta đã làm được là vì ích lợi cho đời, chứ không phải là để lưu dấu. Phải không con?Thầy đã nhiều lần nhắc nhở các con, nhưng các con không nghe. Những việc làm của các con là một kẻ hở để những người có ác ý tìm cách bài bác, chỉ trích, nói xấu Thầy... Vô tình chúng ta tạo nên ác nghiệp cho họ. Thật đáng thương các con ạ! Còn riêng Thầy, khen, chê như gió thoảng ngoài tai, như nước đổ lá khoai, như nước chảy qua cầu.

Đăng trong Tâm thư
Thứ tư, 03 Tháng 5 2017 14:55

Xuất gia (Minh Đạo)

Bởi vậy, đạo Phật lấy đạo đức nhân bản - nhân quả để đưa con người từ khổ đau đến giải thoát; từ bất hòa đến hòa hợp; từ hung ác đến hiền lành; từ gian xảo đến thành thật; từ ghét bỏ đến thương yêu; từ hận thù đến tha thứ, v.v.. Đời sống xuất gia tu không khó, đời sống tại gia tu rất khó, nhưng người nào tránh tu tại gia (ly dục ly ác pháp) mà tu xuất gia thì rất khó ly dục ly ác pháp vì thiếu đối tượng, cho nên tu chỉ ức chế tâm vào định mà định ấy không phải là chánh định, nó là tà định. Đệ tử của Phật chia làm hai giới: Xuất gia và tại gia. Nếu không chuẩn bị những pháp môn tu hành của người “tại gia” mà vội bước vào cửa người “xuất gia” thì sự tu hành đó mất căn bản. Hiện giờ, các con xem giới “xuất gia” đạo chẳng ra đạo, đời chẳng ra đời, phải không các con?

Đăng trong Vấn đạo
Thứ tư, 03 Tháng 5 2017 14:27

Sát sanh làm đám cưới có phúc báo gì?

Theo luật nhân quả, giết hại chúng sanh để làm cỗ linh đình đó là làm đau khổ cho loài vật và đoản mạng chúng thì thử hỏi trước cảnh đau khổ và sự chết thảm khốc như vậy, nếu một người có lòng yêu thương mọi người, mọi vật thì tâm họ có hạnh phúc an vui không? Xét trong đời sống loài người, có cặp vợ chồng nào sống an vui hạnh phúc trọn vẹn đâu? Họ đều có sự vui, sự buồn, nghịch ý, trái lòng, bất toại nguyện, nhưng vì cuộc sống là như vậy không có lối nào thoát ra hơn, đành phải tùy thuận, nhẫn nhục mà sống với nhau cho đến ngày đầu bạc răng long xuống lòng đất, chưa phút nào họ được thanh thản, an lạc, v.v.. Chỉ vì mọi người chưa thông suốt lý nhân quả, nên mọi hành động đều tạo nhân thiện hoặc ác để rồi phải gánh chịu quả vui hoặc khổ. 

Đăng trong Vấn đạo
Thứ tư, 26 Tháng 4 2017 16:57

Nhân quả sát sanh - (Mỹ Thiện)

Nhưng các cứ nghĩ, khi các con cầm cái dao cứa cổ con gà, các con tưởng có cái quả của các con sanh ra một con gà là đủ sao? Cái hành động ác của các con các con phải trả cái quả: Thân con phải bệnh đau, con sẽ bị tai nạn, con sẽ bị cái dằm hoặc là cái gì đó cũng sẽ làm con trầy da, tróc vảy đau đớn, cũng như bị cắt cổ con gà vậy. Nó đâu có phải một quả nó đâu. Một nhân nó đâu có nghĩa là một quả mà nó nhiều quả, mà nó nhiều quả trong đó. Các con hiểu không? Khi con cắt cổ con gà, con thấy con gà giãy dụa đau đớn, nhưng mà con không ngờ trong trong cái thân con sẽ thọ lấy những cái quả đau đớn đó, con không biết. Bởi vì thân con nhân quả, nó phải cộng với sự đau khổ của nhân quả, chớ làm sao chạy đâu trốn khỏi !?

Đăng trong Vấn đạo
Chủ nhật, 22 Tháng 1 2017 16:50

Giao tiếp với mọi người

Kính gửi: Con! Sống trong cuộc đời này cùng với mọi người chỉ có thẳng thắn nói thật, tâm như thế nào nói như thế ấy, không nên nói qua nói lại thì nhân quả làm thay đổi sự sống. Nhất là cần giữ gìn 5 giới cho nghiêm chỉnh thì cuộc sống mới bình an. Còn thực hiện pháp Như lý tác ý là tự cứu mình để tâm được an ổn và thanh thản. Con phải tự cứu con, không ai giúp con được. Thăm và chúc con vượt qua những khó khăn.

Đăng trong Tâm thư
Page 1 of 14