Tìm kiếm

Nhận tin bài qua email

Thứ tư, 16 Tháng 8 2017 08:34

Các pháp vô thường - (Nguyên Thanh)

Các pháp đều do các nhân duyên mà sinh và do có các duyên mà diệt. Chỉ các nhân duyên đến hay đi, nào có mặt sự sinh diệt của các ngã tướng ấy. Thực pháp thì cũng vô sinh vì nó vô ngã tướng. Nếu hiểu rõ hết thảy các pháp đều là vô thường thì liền ngay đó sẽ thấy cái bất động tâm của chính mình, do biết cái bất động tâm nên không còn sự giận hờn, ích kỷ, nhỏ mọn, tranh hơn tranh thua nữa, phải không các bạn ?! Do liễu ngộ các pháp vô thường mà chúng ta lìa xa hết tham, sân, si, mạn, nghi, lìa xa mọi nhân khổ đau, tự thân được hạnh phúc, giải thoát ngay trong hiện tại. Do liễu ngộ các pháp vô thường màphát khởi tâm đại từ bi, thương người, thương mình, có thái độ vô chấp, dễ dàng thể hiện sự đoàn kết, thống nhất các dị biệt (sự sai khác).

Đăng trong Bài làm

Mà đạo Phật triển khai tri kiến của chúng ta làm cho chúng ta hiểu biết một cách rộng rãi, làm cho chúng ta giải thoát. Cho nên, trong con đường tu tập của đạo Phật là con đường trí tuệ. Thầy từng nhắc là phải triển khai tri kiến. Mà muốn triển khai tri kiến đó, chúng ta thường có những tâm niệm, tâm niệm thiện có, tâm niệm ác có. Chúng ta triển khai để tìm hiểu cái thiện này nó đem lại lợi ích cho mình, cho người hay hoặc là chỉ có cho một mình mình hay chỉ cho một mình người khác. Cái thiện của đạo Phật là làm thế nào cho chúng ta sống đạo đức không làm khổ mình khổ người. Còn nếu còn làm khổ người khác, khổ mình là không phải thiện của đạo Phật. Cho nên cần phải học Chánh kiến...

Đăng trong Chép lời Thầy
Thứ bảy, 29 Tháng 7 2017 17:07

Cận tử nghiệp tái sanh

Hỏi: Thưa Thầy cho con hỏi vấn đề đầu thai ạ? Đáp: Đầu thai cái gì đâu, nhân quả nó đầu thai chứ mình có đầu thai đâu mà khi chết con đầu thai. Con chỉ chết là cái quả của con nó đã chín rục rồi, thì còn ba cái hột của con nó lên thôi chớ nó còn con đâu mà đi đầu thai. Con chết con không có đầu thai. Hàng ngày cái hạt của con nó lên, con hiểu không, nhân quả mà, nhân quả nó tái sanh, thì hàng ngày con làm hành động thiện ác thì nó đã lên hết rồi. Rồi bắt đầu con chết là tại trái cây nó thúi, cái hạt nó lên rồi. Còn bây giờ nó còn sót cái hạt nào đó thì bắt đầu nó thúi thì nó lên theo, nó lên nữa. Chứ nó đâu phải một đâu. Con chết là cái cây, còn cái quả là hành động thiện ác của mình.

Đăng trong Vấn đạo
Thứ tư, 26 Tháng 4 2017 16:57

Nhân quả sát sanh - (Mỹ Thiện)

Nhưng các cứ nghĩ, khi các con cầm cái dao cứa cổ con gà, các con tưởng có cái quả của các con sanh ra một con gà là đủ sao? Cái hành động ác của các con các con phải trả cái quả: Thân con phải bệnh đau, con sẽ bị tai nạn, con sẽ bị cái dằm hoặc là cái gì đó cũng sẽ làm con trầy da, tróc vảy đau đớn, cũng như bị cắt cổ con gà vậy. Nó đâu có phải một quả nó đâu. Một nhân nó đâu có nghĩa là một quả mà nó nhiều quả, mà nó nhiều quả trong đó. Các con hiểu không? Khi con cắt cổ con gà, con thấy con gà giãy dụa đau đớn, nhưng mà con không ngờ trong trong cái thân con sẽ thọ lấy những cái quả đau đớn đó, con không biết. Bởi vì thân con nhân quả, nó phải cộng với sự đau khổ của nhân quả, chớ làm sao chạy đâu trốn khỏi !?

Đăng trong Vấn đạo
Thứ năm, 09 Tháng 3 2017 20:59

Quán thân vô thường - (Diệu Vân)

Khi quán kỹ về cái thân vô thường qua 4 giai đoạn sanh, già, bệnh, chết của một đời người, mới thấy sự sống là một chân lý nhiệm mầu: Mỗi sát na vô thường của sự sống là bài học buông xả của tự bản thân con, nó giúp con không còn ham vui thú dục lạc thế gian hay lo sợ, đau khổ nữa trước bệnh tật. Vì con biết thân không phải của mình, là do nhân quả thiện ác mà thành. Bệnh trên thân là quả ác pháp (có sinh, có diệt, có đến rồi có đi). Bệnh chỉ là khách trọ tạm trú trong nhà thân giả tạm vô thường, rồi sẽ qua tất cả, rời xa tất cả, không gì tồn tại vĩnh hằng, nhờ thế mà con có thể bình tâm trước mọi việc. Xin cám ơn cái thân vô thường, thay cho sự buồn phiền, lo lắng do thiếu hiểu biết trước đây bởi không có chánh kiến.

Đăng trong Bài làm
Thứ hai, 09 Tháng 1 2017 09:45

Quán thân vô thường - (Thanh Quang)

Thế giới này là thường hay vô thường? Một câu hỏi tưởng như thật đơn giản mà không đơn giản... Tất cả đều trong nhân quả, đều là tất yếu nên mới có duyên hợp duyên tan. Mọi thứ sinh ra để rồi chết. Chết để có cái lại sinh ra. Tất cả cứ nối nhau, một vòng tròn khép kín mãi mãi sinh sinh, hoá hoá, tưởng như thường mà đích thực vô thường. Tất cả mọi tồn tại ta thấy đều là các pháp, các pháp đều sinh diệt không có tự tính. Chẳng là ta, chẳng có ta, ta chỉ là cái huyễn giả mà thôi. Càng chấp đắm càng chuốc khổ. Thật bẽ bàng rẻ rúm chẳng khác gì kẻ thương vay khóc mướn. Kiếp người chỉ là ảo ảnh mê lầm từ không đến có! Chết! Lại từ có đến không, vì thân ta là VÔ THƯỜNG.

Đăng trong Bài làm

Như bây giờ ta Quán thức ăn bất tịnh về một quả đu đủ. Khi bổ trái đu đủ ra thì rất thơm ngon, từng thớ thịt vàng thơm ngon mát nhìn thôi cũng đã thấy thích ăn rồi, nhưng để quả đu đủ một hoặc hai, ba,bốn ngày sau. Chúng ta thấy trái đu đủ bắt đầu nổi men trắng lên lấm thấm những hạt mốc đen bầm tím xung quanh trái đu đủ, mùi chua và mùi thối bốc lên trên những thớ thịt thơm ngon mát ấy, bây giờ nó không còn thơm ngon nữa, mà thay vào đó là sự thối rữa, đụng đâu rệu đó bể nứt ra. Vi khuẩn và giòi đục nát trái đu đủ, trái đu đủ được trở thành phân bón cho cây đu đủ khác nhờ phân bón này nên cây tốt tươi, ra hoa kết trái cho những quả ngon ngọt và như vậy, sự lưu chuyển sanh diệt của cây đu đủ đi từ dạng này đến dạng khác...

Đăng trong Bài làm
Chủ nhật, 07 Tháng 8 2016 07:30

Nhân quả khẩu hành ái ngữ - Diệu Vân

Ái là yêu thương, ngữ là ngôn từ, lời nói. Tại sao nói ái ngữ - chánh ngữ ? Vì nếu nói ái ngữ không, chúng ta thường lầm vào trong ái ngữ của thất tình lục dục của thế gian. Ở đây nói ái ngữ - chánh ngữ để phân biệt được với ái ngữ - tà ngữ. Đặc tướng của ái ngữ - chánh ngữ là lời nói ngay thẳng, chân thật; nói trực tiếp người cần nghe bằng lời, bằng chữ; không nói qua trung gian; không bao giờ nói sai sự thật; nói không thiên vị; nói không xuyên tạc; không nói chuyện phiếm; không nói chuyện tào lao; không nói đùa; không nói chơi; không nói giỡn cợt; không nói móc họng, không nói mỉa mai; không nói hằn học, không nói tranh luận hơn thua; không nói sỉ vả; không nói lời chửi mắng, la hét, hù dọa; ...

Đăng trong Bài làm

Đạo đức nhân bản là một bộ sách lớn dạy về những hành động đạo đức nhân bản của thân, khẩu, ý. Thân không làm những điều ác, khẩu không nói những điều ác, ý không suy nghĩ những điều ác, không làm khổ mình, không làm khổ người, không làm khổ muôn loài chúng sinh, không kể người có tôn giáo hay người không có tôn giáo. Hễ bất kỳ những ai sống trong cộng đồng xã hội cũng như sống trên hành tinh này, trái đất này đều cần phải học và cần am hiểu. Hầu hết con người sinh ra đều vô minh, không am hiểu về đạo đức nhân bản nên thân hay làm 3 điều ác, đó là: sát sinh, trộm cắp, tà dâm. Khẩu hay nói 4 điều ác, đó là: nói dối, nói thêu dệt, nói lật lọng và nói lời hung ác. Ý hay suy nghĩ 3 điều ác, đó là: tham lam, sân hận, si mê. 

Đăng trong Bài làm
Thứ năm, 09 Tháng 6 2016 08:38

Nhân quả giết gà hàng loạt

Con thấy không, con gà nó bị quăng trong lửa đốt vậy, nó nóng, nó la, nó sợ hãi lắm. Từ trường nó phóng ra sự sợ hãi thành ra nhân quả của nó tiếp tục, cho nên vì vậy mà tương ưng với thời tiết của vũ trụ, nó trở thành lũ lụt bão tố, nó trở thành sóng thần hay động đất. Nó không thành một con gà nữa mà nó thành những cái khác để nó tiêu diệt những cái ác mà mình đang làm ác. Cho nên, con thấy, mình càng tiêu diệt nó lung thì bắt đầu mình thấy thời tiết thay đổi, sóng thần, lũ lụt, bão tố, … đủ loại hết, con thấy không? Gần đây con thấy ghê gớm không? Tại vì ác quá mà! Gà như vậy mà nó đem nó đốt trong lửa, nó quăng vô, gà nó oắc oắc vì nóng đó, trời ơi nó chết hàng loạt, hàng loạt, … 

Đăng trong Vấn đạo
Bắt đầu<<123456>>Cuối
Trang1 của6