Tìm kiếm

Nhận tin bài qua email

Nếu đúng theo tinh thần của Phật giáo, trong gia đình người cư sĩ đệ tử của đức Phật, việc ma chay và cưới xin phải giản đơn và không sát sanh, trang nghiêm thanh tịnh, không được ồn náo, ầm ĩ, phải lịch sự, trang hoàng, thanh nhã, không quá cầu kỳ. Ma chay thì không được trống kèn ầm ĩ, táng tụng hò hét, đàn địch, phải giữ im lặng trang nghiêm, cúng tế lễ bái có ngăn nắp, tôn ti trật tự hẳn hòi, cấm rượu chè bê bối, say sưa trong đám tang. Cưới xin cũng vậy, có ca hát nhưng phải chọn lựa những bài ca chúc tụng, không được dùng những bài ca nhảm nhí thương vay, khóc mướn, tình tứ bi thảm. Kỵ nhất là trong những đám tang khó, cưới xin không được chè chén say sưa, tiếng qua tiếng lại la hét, chủi mắng, tranh luận, v.v.. Phải giữ gìn trang nghiêm để bầu không khí thiêng liêng trong giờ phút này.

Đăng trong Vấn đạo

Thầy nghe các con thực hiện có kết quả là Thầy vui mừng, vì chính các con đang thắp lại ngọn đèn chánh pháp của Phật. Thầy viết sách không phải vì cầu danh mà tâm nguyện của mình giúp cho mọi người sống có đạo đức không làm khổ mình, khổ người; kết quả các con tu tập có an lạc là sách tấn Thầy viết sách cho các con. Viết sách đem lại sự an lạc cho con người, cho thế giới hòa bình đó là điều ướcnguyện của Thầy. Khi các con báo tin tu tập có kết quả an lạc là các con đã báo ơn Phật, ơn Thầy, ơn cha mẹ sinh thành. Nhờ sự tu tập các con có được tâm hồn thanh thản, an lạc, mặc dù chưa có nhiều nhưng các con cũng đã trở thành những người có ân, có nghĩa và có tình.

Đăng trong Tâm thư

Xây dựng một nền đạo đức cho loài người, mang đến hạnh phúc cho họ, không phải việc làm trong một ngày, một năm, một trăm năm, mà cả vạn triệu năm. Vì thế chúng ta làm chưa xong, con cháu chúng ta sẽ tiếp tục làm và làm mãi đến khi nào trên thế gian này không còn mê tín lạc hậu, không còn người lừa đảo lường gạt kẻ khác, không còn kẻ hung ác giết người cướp của, không còn kẻ tranh danh đoạt lợi làm hại kẻ khác, v.v.. Chúng ta, những đứa con của Phật quyết tâm làm sáng lại nền đạo đức ấy, để đem lại cho con người một cuộc sống thanh thản, an lạc, đoàn kết thương yêu nhau, biết tha thứ đùm bọc nhau, tạo nên một xã hội trật tự, an ninh, phồn vinh và hạnh phúc. 

Đăng trong Tâm thư

Muốn chấn hưng Phật pháp là phải chấn hưng chánh pháp, còn nếu lạc lầm chấn hưng tà pháp, thì chính sự chấn hưng đó đã diệt chánh pháp của Phật. Phật giáo chỉ còn là hình thức, sự tu hành chẳng đi đến đâu. Phí tiền, tốn của, bao nhiêu nước mắt, mồ hôi của tín đồ đã đổ ra chẳng ích lợi gì cho dân, cho nước và cho cá nhân của mọi người, chỉ làm giàu cho một nhóm tu sĩ Phật chẳng ra Phật, ma chẳng ra ma. Công lao của hai bác đã dày công tô đắp, nhưng lại tô đắp tà pháp. Người tâm huyết chấn hưng Phật pháp dẫn dắt một đoàn người đi mà không rõ chánh tà pháp, đưa con người đến chổ sai lệch.Chấn hưng Phật pháp mà lầm lạc là làm khổ cho dân, cho nước, cho mọi người, đưa con người đến cảnh giới mê tín, lạc hậu thì tội khổ ai chịu đây.

Đăng trong Tâm thư
Thứ sáu, 11 Tháng 11 2016 14:48

Xả tâm an ổn - (Liễu Pháp) - (01/5/2001)

Sự tu tập theo Phật giáo là lúc nào tâm hồn cũng thanh thản, an lạc, đó là tu tập đúng, còn không thấy được trạng thái đó coi chừng tu sai, nhất là tu tập quá mõi mệt hoặc không xả tâm mà chịu đựng là sai, nên nghĩ ngơi và thư giãn. Vì cháu Ngọc con nên hỏi cháu tu tập như vậy: 1-  Có thấy thân tâm an ổn không? 2-  Có thích tu không? 3-  Có thấy xả tâm được không? 4-  Có còn ham vui ngoài đời không? 5-  Có ham muốn quần áo và đồ trang sức đẹp không? Nếu cháu thấy còn ham thích thì nên cho cháu vui thích như mọi cháu khác nhưng hướng dẫn cháu trí tuệ để tự cháu tiếp xúc với đời bằng đôi mắt nhân quả, bằng sự quán xét tư duy để cháu tự xả tâm thoát ra khỏi mọi sự cám dỗ của thế gian...

Đăng trong Tâm thư

Vì thế bài kinh này có tên là Ba Mươi Bảy Phẩm Trợ Đạo có nghĩa là ba mươi bảy pháp môn giúp cho người tu chứng đạo. Người có hiểu biết Ba Mươi Bảy Phẩm Trợ  Đạo là người tu tập không bao giờ sai đường lạc lối của Phật giáo. Vì thế trước tiên muốn tu tập theo Phật giáo chúng tôi xin khuyên quý vị hãy nghiên cứu kỹ ba mươi bảy phẩm trợ đạo rồi mới tu tập. Khi đã thông suốt Ba Mươi Bảy Phẩm Trợ Đạo thì không có pháp môn nào của ngoại đạo mạo nhận là của Phật giáo để lừa gạt quý vị được. Ngoài Ba Mươi Bảy Phẩm Trợ Đạo này trong đạo Phật không còn có một pháp môn nào khác nữa. Nếu có pháp môn nào khác ngoài ba mươi bảy pháp môn này là pháp môn của ngoại đạo. Đó là điều chắc chắn mà đức Phật đã xác định như vậy.

Đăng trong Bút tích gốc

Có thân nhân quả vô thường thì có nghiệp báo, nhưng nghiệp báo không tác dụng vào tâm con được vì con có pháp “Như Lý Tác Ý”. Nhờ pháp Như lý tác ý con giữ tâm bất động. Vậy con hãy ôm chặt pháp Như lý tác ý để vượt qua biển nghiệp nhân quả. “Tất cả các pháp đều vô thường, không có pháp nào là ta, là của ta, là bản ngã của ta. Vậy tâm hãy bất động, luôn luôn thanh thản, an lạc và vô sự”. Khi tác ý xong con hãy để tâm sống tự nhiên, thanh thản, an lạc và vô sự. Khi tâm sống trong trạng thái này được chừng một vài phút thì con tác ý như vậy trở lại. Cứ như thế con tu cho đến khi con không tác ý mà tâm con bất động, thanh thản, an lạc và vô sự thì con đã vượt qua biển nghiệp sinh tử luân hồi. 

Đăng trong Tâm thư
Thứ sáu, 24 Tháng 6 2016 10:29

Ba Mươi Bảy Phẩm Trợ Đạo

Vì thế bài kinh này có tên là Ba Mươi Bảy Phẩm Trợ Đạo có nghĩa là ba mươi bảy pháp môn giúp cho người tu chứng đạo. Người có hiểu biết Ba Mươi Bảy Phẩm Trợ  Đạo là người tu tập không bao giờ sai đường lạc lối của Phật giáo. Vì thế trước tiên muốn tu tập theo Phật giáo chúng tôi xin khuyên quý vị hãy nghiên cứu kỹ ba mươi bảy phẩm trợ đạo rồi mới tu tập. Khi đã thông suốt Ba Mươi Bảy Phẩm Trợ Đạo thì không có pháp môn nào của ngoại đạo mạo nhận là của Phật giáo để lừa gạt quý vị được. Ngoài Ba Mươi Bảy Phẩm Trợ Đạo này trong đạo Phật không còn có một pháp môn nào khác nữa. Nếu có pháp môn nào khác ngoài ba mươi bảy pháp môn này là pháp môn của ngoại đạo. Đó là điều chắc chắn mà đức Phật đã xác định như vậy. 
Đăng trong Sách xuất bản
Thứ năm, 16 Tháng 6 2016 14:12

Nhiếp tâm đuổi bệnh - Tu tập tĩnh giác

Khi đang tu tập hay khi xả ra mà tâm luôn luôn còn thích tu, là tu tập đúng pháp, còn xả ra mà thấy mệt nhọc lừ đừ là tu sai pháp, nên dừng lại. Nhiếp tâm trong hơi thở dễ bị rối loạn hô hấp, vậy các con NÊN TU TẬP VỚI CÁNH TAY ĐƯA RA ĐƯA VÀO thì không sợ rối loạn hơi thở. Ở đây các con nên lưu ý, nhiếp tâm là mục đích tập TỈNH THỨC, nó chỉ là pháp trợ đạo cho pháp xả tâm, chớ không phải là pháp xả tâm. Pháp môn tu chính của con là pháp XẢ TÂM, LY DỤC LY BẤT THIỆN PHÁP. Cho nên, hằng ngày chỉ cần tu tập xả tâm để tâm được bất động, thanh thản, an lạc và vô sự.

Đăng trong Vấn đạo

Nhân quả quá khứ là nền tảng cho nhân quả hiện tại, con gặp được Phật pháp quá muộn và tu tập chưa được bao nhiêu, do đó con chưa chuyển được nhân quả quá khứ nên phải thọ khổ như ngày hôm nay. Với trí hữu hạn mà muốn hiểu nhân quả quá khứ thì con sẽ hiểu bằng tưởng, mà hiểu bằng tưởng thì không đúng, nhân quả quá khứ phải hiểu bằng trí vô hạn thì mới cụ thể. Hiện tại nhân quả mình tốt thì vị lại sẽ được hưởng phước báu có thân ít bệnh tật, cơm ăn áo mặc dư thừa. Nhân quả quá khứ không tốt nên hiện đời có thân phải chịu bệnh tật khổ đau mà không ai thoát khỏi.

Đăng trong Tâm thư
Start<<12345678>>End
Page 1 of 8