Tìm kiếm

Nhận tin bài qua email

Thứ tư, 16 Tháng 8 2017 08:34

Các pháp vô thường - (Nguyên Thanh)

Các pháp đều do các nhân duyên mà sinh và do có các duyên mà diệt. Chỉ các nhân duyên đến hay đi, nào có mặt sự sinh diệt của các ngã tướng ấy. Thực pháp thì cũng vô sinh vì nó vô ngã tướng. Nếu hiểu rõ hết thảy các pháp đều là vô thường thì liền ngay đó sẽ thấy cái bất động tâm của chính mình, do biết cái bất động tâm nên không còn sự giận hờn, ích kỷ, nhỏ mọn, tranh hơn tranh thua nữa, phải không các bạn ?! Do liễu ngộ các pháp vô thường mà chúng ta lìa xa hết tham, sân, si, mạn, nghi, lìa xa mọi nhân khổ đau, tự thân được hạnh phúc, giải thoát ngay trong hiện tại. Do liễu ngộ các pháp vô thường màphát khởi tâm đại từ bi, thương người, thương mình, có thái độ vô chấp, dễ dàng thể hiện sự đoàn kết, thống nhất các dị biệt (sự sai khác).

Đăng trong Bài làm
Chủ nhật, 11 Tháng 6 2017 06:06

Mục đích tu hành - (Liễu Pháp)

Phật pháp nhiệm mầu cứu nguy cho mọi người, nhưng các con phải tự lực buông xả bằng cách biết nhân quả, biết các pháp vô thường không thật có, biết không ai phù hộ mình bằng chính mình, mình phải vượt lên. Phải không con? Tu hành cũng chỉ vượt qua các nghiệp khổ của cuộc sống, để đem lại an vui cho mình, cho người, tức là thoát khổ, chứ không phải tu để thành Tiên, để thành Phật, tu hành có mục đích trở thành người có đạo đức không làm khổ mình, khổ người, dù cho bất cứ một ác pháp nào cũng không tác động được vào thân tâm khiến cho cuộc sống được thanh thản, an lạc và vô sự. Bởi sự tu hành như vậy chỉ có sự tự lực và pháp hướng tâm mới giúp mình tu hành tốt con ạ!

Đăng trong Tâm thư
Thứ tư, 03 Tháng 5 2017 14:17

Buồn chán khi không xả tâm được

Người tu sĩ Phật giáo Nguyên Thủy như hoa sen nở trong lò lửa: “Thắng trăm trận không bằng thắng tâm mình, thắng tâm mình mới là chiến công oanh liệt”. Thắng tâm mình tức là ly dục ly ác pháp, ly dục ly ác pháp không đơn giản, nó là một cuộc tranh đấu cam go giữa ánh sáng và bóng tối, giữa thiện và ác, giữa tội lỗi và không tội lỗi, giữa đau khổ và không đau khổ, giữa sống và chết, giữa thiên đàng và địa ngục. Trong cuộc đời này, ai là người đã vượt qua dòng sông nhân quả, dòng sông đau khổ. “Cạo bỏ râu tóc, đắp áo cà-sa, sống không gia đình, không nhà cửa”. Trời! Lời nói thì đơn giản, sao mà chẳng ai sống được? Bởi vì, người ta còn muốn sống, người ta chưa dám chết, nếu không dám chết một lần thì làm sao sống lại. 

Đăng trong Vấn đạo
Thứ năm, 09 Tháng 3 2017 20:59

Quán thân vô thường - (Diệu Vân)

Khi quán kỹ về cái thân vô thường qua 4 giai đoạn sanh, già, bệnh, chết của một đời người, mới thấy sự sống là một chân lý nhiệm mầu: Mỗi sát na vô thường của sự sống là bài học buông xả của tự bản thân con, nó giúp con không còn ham vui thú dục lạc thế gian hay lo sợ, đau khổ nữa trước bệnh tật. Vì con biết thân không phải của mình, là do nhân quả thiện ác mà thành. Bệnh trên thân là quả ác pháp (có sinh, có diệt, có đến rồi có đi). Bệnh chỉ là khách trọ tạm trú trong nhà thân giả tạm vô thường, rồi sẽ qua tất cả, rời xa tất cả, không gì tồn tại vĩnh hằng, nhờ thế mà con có thể bình tâm trước mọi việc. Xin cám ơn cái thân vô thường, thay cho sự buồn phiền, lo lắng do thiếu hiểu biết trước đây bởi không có chánh kiến.

Đăng trong Bài làm
Thứ sáu, 10 Tháng 2 2017 07:11

Xả tâm - (Liễu Tâm)

Trong ba loại định, Định vô lậu là định chánh trong đạo Phật, người nào có duyên với pháp môn này tu tập xả tâm nhanh chóng, và kết quả giải thoát thực tế và cụ thể nhất. Con đã tìm thấy lợi ích của pháp môn này, tức là con đã có duyên với nó, phải nỗ lực gắn bó tu tập cho thật rốt ráo. Khi xả sạch tâm rồi, con mới thấy pháp môn này tuyệt vời, cứu người thoát ra biển khổ, cứu người chấm dứt tái sanh, cứu người vượt qua sanh - già - bệnh - chết, kiến tạo thế giới con người thành Thiên đàng, biến con người phàm phu thành Thánh nhân, thoát kiếp loài thú vật. Xả tâm là một loại thiền độc đáo nhất của đạo Phật mà khắp trên thế gian này, dù bất cứ tôn giáo nào cũng không có pháp môn này, “Định Vô Lậu”.

Đăng trong Vấn đạo
Thứ hai, 09 Tháng 1 2017 09:45

Quán thân vô thường - (Thanh Quang)

Thế giới này là thường hay vô thường? Một câu hỏi tưởng như thật đơn giản mà không đơn giản... Tất cả đều trong nhân quả, đều là tất yếu nên mới có duyên hợp duyên tan. Mọi thứ sinh ra để rồi chết. Chết để có cái lại sinh ra. Tất cả cứ nối nhau, một vòng tròn khép kín mãi mãi sinh sinh, hoá hoá, tưởng như thường mà đích thực vô thường. Tất cả mọi tồn tại ta thấy đều là các pháp, các pháp đều sinh diệt không có tự tính. Chẳng là ta, chẳng có ta, ta chỉ là cái huyễn giả mà thôi. Càng chấp đắm càng chuốc khổ. Thật bẽ bàng rẻ rúm chẳng khác gì kẻ thương vay khóc mướn. Kiếp người chỉ là ảo ảnh mê lầm từ không đến có! Chết! Lại từ có đến không, vì thân ta là VÔ THƯỜNG.

Đăng trong Bài làm

Như bây giờ ta Quán thức ăn bất tịnh về một quả đu đủ. Khi bổ trái đu đủ ra thì rất thơm ngon, từng thớ thịt vàng thơm ngon mát nhìn thôi cũng đã thấy thích ăn rồi, nhưng để quả đu đủ một hoặc hai, ba,bốn ngày sau. Chúng ta thấy trái đu đủ bắt đầu nổi men trắng lên lấm thấm những hạt mốc đen bầm tím xung quanh trái đu đủ, mùi chua và mùi thối bốc lên trên những thớ thịt thơm ngon mát ấy, bây giờ nó không còn thơm ngon nữa, mà thay vào đó là sự thối rữa, đụng đâu rệu đó bể nứt ra. Vi khuẩn và giòi đục nát trái đu đủ, trái đu đủ được trở thành phân bón cho cây đu đủ khác nhờ phân bón này nên cây tốt tươi, ra hoa kết trái cho những quả ngon ngọt và như vậy, sự lưu chuyển sanh diệt của cây đu đủ đi từ dạng này đến dạng khác...

Đăng trong Bài làm
Chủ nhật, 07 Tháng 8 2016 07:30

Nhân quả khẩu hành ái ngữ - Diệu Vân

Ái là yêu thương, ngữ là ngôn từ, lời nói. Tại sao nói ái ngữ - chánh ngữ ? Vì nếu nói ái ngữ không, chúng ta thường lầm vào trong ái ngữ của thất tình lục dục của thế gian. Ở đây nói ái ngữ - chánh ngữ để phân biệt được với ái ngữ - tà ngữ. Đặc tướng của ái ngữ - chánh ngữ là lời nói ngay thẳng, chân thật; nói trực tiếp người cần nghe bằng lời, bằng chữ; không nói qua trung gian; không bao giờ nói sai sự thật; nói không thiên vị; nói không xuyên tạc; không nói chuyện phiếm; không nói chuyện tào lao; không nói đùa; không nói chơi; không nói giỡn cợt; không nói móc họng, không nói mỉa mai; không nói hằn học, không nói tranh luận hơn thua; không nói sỉ vả; không nói lời chửi mắng, la hét, hù dọa; ...

Đăng trong Bài làm
Thứ bảy, 16 Tháng 7 2016 21:11

Những đề mục Định vô lậu

1-       Nhân quả thảo mộc. 2-       Nhân quả thời tiết. 3-       Nhân quả vũ trụ. 4-       Đường đi nhân quả con người. 5-       Nhân quả thân hành. 6-       Nhân quả khẩu hành. 7-       Nhân quả ý hành. 8-       Đạo đức nhân bản - nhân quả. 9-       Quán thân vô thường. 10-  Quán các pháp vô thường. 11-  Quán vũ trụ vô thường. 12-  Quán thân bất tịnh. 13-  Quán thực phẩm bất tịnh. 14-  Quán từ tâm. 15-  Quán bi tâm. 16-  Quán hỷ tâm. 17-  Quán xả tâm.

Đăng trong Học tập

Đạo đức nhân bản là một bộ sách lớn dạy về những hành động đạo đức nhân bản của thân, khẩu, ý. Thân không làm những điều ác, khẩu không nói những điều ác, ý không suy nghĩ những điều ác, không làm khổ mình, không làm khổ người, không làm khổ muôn loài chúng sinh, không kể người có tôn giáo hay người không có tôn giáo. Hễ bất kỳ những ai sống trong cộng đồng xã hội cũng như sống trên hành tinh này, trái đất này đều cần phải học và cần am hiểu. Hầu hết con người sinh ra đều vô minh, không am hiểu về đạo đức nhân bản nên thân hay làm 3 điều ác, đó là: sát sinh, trộm cắp, tà dâm. Khẩu hay nói 4 điều ác, đó là: nói dối, nói thêu dệt, nói lật lọng và nói lời hung ác. Ý hay suy nghĩ 3 điều ác, đó là: tham lam, sân hận, si mê. 

Đăng trong Bài làm
Bắt đầu<<1234567>>Cuối
Trang1 của7