Tu tập tĩnh giác - Từ Quang (2003)


Đánh dấu

Thông tin album

Phát hành Tháng 5 2003
Định dạng MP3
Dạng Bài giảng / Vấn đạo
Được thêm vào Thứ năm, 15 Tháng 12 2016
Thể loại Giáo án tu tập
Năm phát hành Tháng 12 2016
Đất nước Vietnam
Pháp loại Chánh Pháp
Từ khóa (Tags) Tâm bất động - thanh thản - an lạc - vô sự Xả tâm Ly dục ly ác pháp Tứ Chánh Cần Tứ Niệm Xứ Chánh niệm tĩnh giác Thân Hành Niệm Định Niệm Hơi Thở Thích Thông Lạc Định Vô Lậu Nhiếp tâm An trú tâm Tỉnh thức Định thư giản Tĩnh giác Thất Giác Chi Kinh hành Từ Quang

Sơ lược

Album pháp âm đức Trưởng lão Thích Thông Lạc dạy tu sinh Từ Quang cách thức tập luyện tĩnh giác, năm 2003 tại Tu viện Chơn Như.

Trích đoạn:

"Đức Phật dạy từ chỗ thấp mới đến chỗ cao, chứ không phải là đi ngang. Thầy hiện giờ chưa có thời gian chứ nếu có thì Thầy sẽ soạn giáo án cho người cư sĩ, vì chỉ khi người cư sĩ tu được kết quả rồi thì mới tiến qua giai đoạn của người tu sĩ, có như thế mới hợp; chứ khi không ngoài đời mình còn mang bản chất tham, sân, si thô quá mà nhào vô xuất gia tu liền thì cái căn bản của một người tu sĩ chưa được đầy đủ, nên dễ đổ gãy, hoặc bị cái danh cái lợi của tôn giáo làm mờ mắt.

Nếu xuất gia vào đúng với vị thầy tổ của mình có đứng trong vị trí danh lợi, có chùa sang lớn; phật tử vào các chùa đó họ kính trọng ông thầy có uy tín đó thì đám học trò của ông thầy cũng được hưởng cái danh cái lợi của thầy. Thế rồi họ cũng hãnh diện mình có ông thầy như vậy. Phần phật tử đến chùa họ cũng nghĩ đệ tử của ông thầy này nhất định phải “ngon” thôi.

Từ đó, do cái tâm của người tu còn đời cho nên dễ nhiễm, bị nhiễm. Thay vì nhiễm vị giải thoát của đức Phật thì trái lại, họ nhiễm cái danh, cái lợi của ông thầy vì ông thầy này giàu sang, sung sướng, hưởng đủ thứ lợi, nên tâm đám học trò cũng hướng về danh lợi giàu sang, phật tử đông. Cho nên số người biết xuất gia tu hành lại nhiễm danh lợi mới. Danh lợi đời thì phải làm bằng nước mắt, mồ hôi của mình. Bây giờ vô trong cái danh lợi đạo thì chẳng thấy cực khổ gì hết mà cứ phây phây học, rồi bắt đầu từ đó lên từng cấp của sự học mà ngạo mạn người ta và quý trọng mình, cuối cùng thì lên hàng gọi là cao cấp của Phật giáo chứ công hạnh tu hành thì …

Phải chi người mới xuất gia đó mà nương vào được vị thầy khổ hạnh, tu đúng giới luật thì nhờ căn bản đó mà vị đệ tử này có được ảnh hưởng tốt của thầy sẽ trở thành tốt. Nhưng làm sao được, trong hiện giờ chúng ta thấy những vị thầy có uy tín đều có những cơ sở lớn vĩ đại trong một khu rừng hay trong một vùng nhưng vị thầy đó không có chứng đắc được gì.

Vậy thì các con là những cư sĩ khi muốn vào những cơ sở như thế để tu học thì các con phải chuẩn bị cho mình một giáo trình cư sĩ tu học thật đầy đủ từ Tứ Chánh Cần ngăn ác diệt ác pháp cho đến ly dục ly ác pháp, rồi tu tập trong thế của người cư sĩ cho đến khi đạt được sự thuần thục từ ngăn ác diệt ác pháp cho đến pháp ly dục ly ác pháp cho thật vững vàng, rồi các con mới nên vào con đường tu học thật sự. Dù chúng ta ở chỗ nào chúng ta cũng thấy dễ dàng tiến tu.

Nếu không chuẩn bị kỹ càng như vậy mà chúng ta vào tu ngay thì chắc chắn đổ vỡ sự tu hành. Ở đây, mấy năm nay, Thầy thấy sắp đặt vô giới thì đổ hết, nghĩa là người nào chịu được trong một năm thì họ đều đi vào trong sự ức chế sai lầm. Từ lâu chúng ta bị đưa vào pháp sai lạc là tại vì nếu ta ở lâu tu lâu đều là ở trong pháp Đại Thừa là pháp ức chế, ức chế cho hết vọng tưởng. Một số người vào đây tu họ chỉ ngồi nhiếp tâm ức chế cho hết vọng tưởng.

Pháp của Phật đâu có vậy. Có hay không có vọng tưởng đâu có cần phải ức chế gì. Pháp của Phật muốn cho không có vọng tưởng thì người ta dẫn tâm vào chỗ không có vọng tưởng. Nhưng không có vọng tưởng đâu có thành đạt cái gì. Trong pháp Định Niệm Hơi Thở có những câu để tác ý tu tập cho hết vọng tưởng trong trường hợp cái tâm mình bị động mà muốn cho nó tịnh. Tịnh đó không thành đạt cái gì hết, chỉ ở trong trạng thái tịnh đó thôi. Pháp của Phật chỉ cần ly dục. Thí dụ trong pháp đi kinh hành, khi con đi, mục đích là khi đi không niệm khởi là kết quả; nhưng không khéo bước đi mà ức chế. Vậy làm sao để bước đi không niệm khởi mà không ức chế? Cũng như Định Niệm Hơi Thở, ngồi hít thở biết hơi thở mà không ức chế. Đó là giai đoạn tu tập của người cư sĩ. Còn người tu sĩ thì họ đã nắm vững cái này rồi. Họ đã qua khỏi giai đoạn này rồi.

Người cư sĩ sống trong ác pháp nên họ có duyên để xả bỏ, họ dùng Định Vô Lậu để quán xét, họ dùng tri kiến để họ giải quyết các chướng ngại này. Họ thấm nhuần phương pháp của Phật, nên họ nhiếp tâm mà không có ức chế.

Đến giai đoạn tu sĩ thì người ta đã quen, đã thành thục giai đoạn đầu, cho nên người ta ngồi quét tâm: thân, thọ, tâm, pháp. Trên bốn chỗ này, nếu chỗ nào có chướng ngại pháp xẩy ra thì người ta dùng câu pháp hướng của đề mục thích ứng để quét sạch chưóng ngại pháp đó. Thí dụ có một thọ khổ nào xẩy ra trên thân thì người ta dùng câu pháp hướng của đề mục: “An tịnh thân hành tôi biết tôi hít vô. An tịnh thân hành tôi biết tôi thở ra”. Thế mà thọ khổ trên thân được đoạn trừ, được tiêu diệt, được đẩy lui và người ta sẽ cảm thấy được an. Hiện giờ con làm sao biết cách quét, làm sao con quét thọ trên thân hay tâm con được. Thọ đến trên thân thì người ta ngồi thoải mái như thế này và người ta tác ý: “An tịnh thân hành, tôi biết tôi hít vô. An tịnh thân hành, tôi biết bôi thở ra”. Cứ ngồi mà nhắc tâm như vậy chứ không có ức chế chỗ nào hết, mà an, mà tịnh. Đó là Định Niệm Hơi Thở. Cho nên, Phật dạy cho mình phương pháp Tứ Niệm Xứ, quán thân trên thân, quán tâm trên tâm, quán thọ trên thọ, quán pháp trên pháp, suốt ngày cứ ngồi mà nhắc tâm như vậy, mà thân mình an, mà ta có niệm, ta có tịnh, cuối cùng thiền định tới, rồi chuyển qua Thân Hành Niệm để quét sạch vi tế tham, sân, si để 7 Giác Chi xuất hiện, tức 7 năng lực thiền định.

Giai đoạn đầu này của con cần tập thành thục thân hành nội tức là ngồi tập hít thở và thân hành ngoại tức là khi đi thì lưu ý bước đi, không tập trung trong hơi thở. Lúc đầu thì có thể như vầy, khi ngồi tu Định Niệm Hơi Thở con lưu ý khi nào buồn ngủ tới thì trước khi đó con phải đứng dậy đi. Đi nhưng lưu ý hơi thở, chú ý vào hơi thở, đừng phân tâm trong bước đi, nghĩa là con sử dụng thân động để tâm không buồn ngủ, nhưng tâm bám chặt vào hơi thở, vì trong thời gian này con đang tu Định Niệm Hơi Thở, chỉ biết hơi thở thôi.

Còn trong pháp môn thân hành ngoại, con đi; đi một lúc thì thấy chân mõi. Con ngồi xuống một chỗ mà vẫn tu tập thân hành ngoại bằng cách tay con đưa ra đưa vào như vầy, tâm con theo dõi tay, không theo dõi gì khác, chỉ tay đưa ra đưa vào thôi. Đi thì lưu ý bước đi, ngồi thì lưu ý chuyển động vào ra của cánh tay đưa vào đưa ra. Đó là con tu thân hành ngoại trong khi đi và trong khi ngồi.

Tu tập thân hành nội hay thân hành ngoại cũng đều là tu tập Thân Hành Niệm, thân hành của mình trở thành niệm cho tâm của mình. Khi đi thì các bước đi đều đặn, không có bước thì dài, bước thì ngắn. Bước nào cũng như bước nấy, đều đặn, nhịp nhàng. Còn hơi thở thì cũng đều đặn, không thở cái dài, cái ngắn; hơi thở đều đặn như con thoi đưa tới, đưa lui, nhẹ nhàng. Thật ra chỉ khi nào Niệm Giác Chi xuất hiện thì con mới được như vậy.

Khi vô thất thì con tu tập cho rốt ráo hạnh ly, ly dục ly ác pháp, để đạt cho được bất động tâm, vào cho được bất động tâm, tức là cái tâm thanh thản, an lạc, vô sự. Hiện giờ tâm con còn tham, sân, si, cho dù con có cảm thấy thanh thản, an lạc, vô sự thì cái thanh thản, an lạc, vô sự đó chỉ là của tham, sân, si, chưa phải là của tâm giải thoát. Khi đã ly dục ly ác pháp thì tâm mới được giải thoát, khi đó con cảm thấy tâm mình rỗng rang, thanh thản, nhẹ nhàng. Trạng thái của danh từ thanh thản, an lạc, vô sự nó có từng cấp, từng bậc. Khi con tu sâu rồi, càng ly dục ly ác pháp thì con mới kinh nghiệm được cái này. Người đời không thể biết được mùi vị của trạng thái tâm giải thoát này đâu. Càng ly dục và ly ác pháp thì tâm và thân mới đạt trang thái thanh thản, an lạc, vô sự càng ngày càng sâu. Cho nên người thật tu và có tu chứng thì thân tâm của họ nhẹ nhàng lắm, không giống người đời đâu.

Càng tu thì cơ thể ít bệnh, nhưng có thọ hành. Ví như cái chân này bình thường tự nhiên như vậy, nhưng khi không tự nhiên con cảm thấy đau như bị bong gân. Thực sự không phải đau đâu, đó là thọ hành đó. Tu Thân Hành Niệm thì có thọ hành. Ở đây có cô Kim Tiên từ bên Mỹ về tu, mỗi bước chân cô cảm thấy thốn từ gót lên tới đầu, đau chịu không nổi. Sự thật đó là thọ hành. Khi có những cảm thọ như vậy, con phải tác ý như vầy: “Một là chết, hai là chứng quả Thánh. Ta không sợ mày đau đâu”, rồi bước đi thật mạnh. Để chân thật mạnh thì nó sẽ hết. Chứ nếu cứ sợ, chẳng dám đi mạnh, chẳng dám bước mạnh thì nó còn đau hoài.

Nội lực của con người kinh khủng lắm, cho nên đức Phật nói: “Cảm thọ tận cùng của sinh mạng”. Phải gan dạ chịu dựng và thẳng mặt đối phó với nó thì nó (cảm thọ) sẽ chạy mất. Đây cũng có cô Nguyên Thanh, mỗi khi tu Định Niệm Hơi Thở thì cô cảm thấy mặt bị ngứa rất khó chịu. Thầy bảo phải gan dạ, gan lì, không gãi, không quào. Thế mà nó hết.

Ở đây Thầy lưu ý đặc biệt cho người quyết tâm tu, quyết chiến đấu với mặt trận sanh tử. Thầy sẽ hướng dẫn tận tình cho những người đó. Còn những người chỉ vào đây tu cho biết, tu chơi, thì cứ để tự nhiên cho họ. Họ chỉ là người muốn tìm hiểu cho thỏa ý tò mò, thỏa sự hiểu biết thì Thầy cũng giảng cho họ thỏa mãn. Tu chưa tới mà cứ hỏi Tam Minh Lục Thông để làm gì. Chỉ tò mò thôi, mất thì giờ thôi. Họ chỉ được sáng tỏ hiểu biết chứ không tu nổi."

 

Ý kiến

Đánh giá tổng thể (0)

0 trên 5 stars

Để lại ý kiến của bạn

Góp ý kiến như là khách

0
Ý kiến của bạn phải chịu kiểm duyệt của quản trị viên.
terms and condition.
  • Không có ý kiến nào
Hits 1831
Định Niệm Hơi Thở - Nguyên Hạnh Vấn Đạo « Định Niệm Hơi Thở - Nguyên Hạnh Vấn Đạo TRƯỞNG LÃO THÍCH THÔNG LẠC MP3 Chronology Thọ Bát Quan Trai - 2004 » Thọ Bát Quan Trai - 2004

Đăng nhập

Thống kê truy cập

Flag Counter